Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

VÌ SAO ÔNG GIÓNG VỀ GIỜI?

Đăng lại phần cuối "Vì sao ông Gióng về giời" để đỡ lạnh blog. Và ngẫm điều hôm nay...

(Tiếp theo và hết)
Đoàn quân thắng trận quay về đến chân núi Sóc, đã thấy vua quan hớn hở mở hội mừng công. Cả đám đang hỉ hả tâng bốc nhau tài giỏi.

Vẫn ngồi trên mình ngựa, Muộn cởi áo sắt, bỏ mũ sắt, ném phịch xuống đất. Cánh đàn ông làng Gióng cũng lặng lẽ đứng phía sau. Vua thấy vậy lật đật chạy lại, cao giọng bề trên:

- Khá khen cho người giai làng Gióng! Vào đây tao cho chén rượu, rồi về triều để tao cho cái chức Lạc tướng đứng đầu các quan.

Muộn lắc đầu:

- Tao chả cần.

Vua bảo:

- Về với tao được ăn sung mặc sướng. Rượu ngon gái đẹp. Đủ cả…

Muộn vẫn lắc đầu.

- Tao chả cần.

Vua chép miệng:

- Sao mà ngố thế! Bao nhiêu là công thế mà chẳng màng làm quan. Lại về vui thú ruộng vườn…

Muộn nói:

- Tao đánh giặc đâu phải vì vua! Tao đánh giặc vì nước, vì dân, vì mẹ tao. Tao không cần thưởng!

Vua lại bảo:

- Thì mày về làm quan cho tao để có nhiều vàng bạc mà nuôi mẹ già. Rồi cùng tao canh giữ cho mọi người trên mặt đất(!)

Muộn xẵng giọng:

- Đất của mình mà chẳng giữ được thì coi được gì cho ai. Giặc nó lấn nhà, mất nước đến nơi, bọn bay không lo chống trả, lại đi nịnh ngược lại nó…

Vua còn cố vớt vát:

- Thì tao cũng đã…đã làm ngựa sắt, gậy sắt…

Muộn chỉ thẳng vào mặt vua:

- Giỏi nhỉ! Rèn ngựa thì bớt sắt, đúc gậy sắt thì rỗng ruột, dồn cát vào cho đủ nặng… để ngựa sắt các ngươi làm ra, tao chỉ đập nhẹ một phát đã tan tành, gậy sắt thì tao khua vài đường đã gẫy vụn. Ăn bớt ăn chặn cả những thứ dùng để đánh giặc thì có còn là con người? Hay là chúng mày có ý ngầm làm vậy để ta phải chết vì tay giặc? May mà ta được Thổ thần báo trước… Không biết xấu hổ, bây giờ lại dám kể công ư? Vua quan như thế thì sao có thể thu phục được lòng người, sao tao có thể ở lại!...


Còn nữa!- chàng Muộn nói chỉ đủ cho vua nghe thấy: qua những việc chúng mày đã làm, rõ ràng trong đám vua quan có nhiều đứa là tay trong của giặc Ân. Tao không sợ giặc, chỉ một phát rắm là xong. Nhưng tao ngại cái lũ hèn mọn tay sai theo giặc. Nếu tao về làm quan với chúng mày thì rồi sẽ có lúc chúng mày giở trò hèn mạt, ngấm ngầm cho tao một nhát… để tao chịu tội với giời à! Vì nhẽ ấy tao không thể ở lại.


Nói xong Muộn hướng về phía làng Gióng lạy ba lạy. Lại vòng tay cúi đầu trước cánh đàn ông làng Gióng: “Cảm ơn giai làng! Muộn còn mẹ già, xin giúp đỡ!” rồi quay ngựa bay vút lên giời.

Cánh đàn ông làng Gióng vòng tay đáp lễ và từ từ quỳ xuống ngẩng đầu nhìn theo người giời khuất dần, khuất dần vào mây trắng…

Vua toát mồ hôi, quỳ sụp xuống lạy như tế sao. Sau đấy chừng như biết tội, ra sức sửa sang mọi nhẽ để Văn Lang yên ổn được mấy trăm năm, nối qua mười hai đời vua nữa…rồi mất về tay Thục Phán.

HẾT.

Để xem toàn bộ truyện (5 kỳ) mời bạn bấm vào mục "chuyện xưa kể lại"


....

6 nhận xét:

  1. Bác Cua rận ơi, tại sao chuyện truyền thuyết ngày xưa lại giống tình hình thật sự bây giờ thế nhỉ? Hay là Tổ tiên chúng ta biết trước rằng sẽ có ngày mạt vận như vậy?

    Trả lờiXóa
  2. Phải rồi.Dất mình giữ chẳng xong, phải đem bán cho giăc mà laị lang thang rao giảng.Họ là cái giống gì mà lẽn được vào VN làm vô số trò tệ hại,nhục nhã cho dân tộc

    Trả lờiXóa
  3. LOL, đâu có cần thằng chệt đánh đâu, chỉ cần làm xong điện hạt nhân là việt nam chết hết. toản là bê tông cốt tre thì có mười thằng Mỹ hay Nhật cũng chết.

    Trả lờiXóa
  4. hình như ông vua này ko tốt nên người tài ko thèm làm

    Trả lờiXóa
  5. Vua quan xưng hô loạn cả lên :))

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. À... về cách xưng hô, nhà Cua đã giải thích ở phần đầu. Xin xem từ phần 1 (gõ vào thư mục "chuyện xưa viết lại"

      Xóa