Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2011

CHUYỆN TRẺ CON!

Cô giáo vào lớp 6 thấy một học sinh đang bị phạt đứng ở cuối lớp. Cô giáo đến hỏi:

- Vì sao em bị phạt?

Thằng bé không nói. Nó cúi mặt nhìn xuống đất.

- Vì sao em bị phạt. Nói cho cô biết đi nào?

Nó vẫn đứng im.

Cả lớp ngạc nhiên ngó thằng bé.

Cô giáo hỏi lần nữa:

- Vì sao em bị phạt. Sao cô hỏi mà em không trả lời.

Mấy đứa con gái hóng hớt:

- Thưa cô bạn ấy không có mồm đấy cô ạ.

Thằng bé bị phạt tức quá, hai tay chỉ vào mồm… bảo mấy đứa vừa nói:

- Mồm tao đây này!

Cô giáo bảo:

-Bạn bây giờ đã nói rồi đấy nhé. Các bạn khác sai rồi, dám bảo bạn không có mồm. Vậy tại sao em bị phạt?

- Thưa cô tại em phá lớp ạ! Nhưng em không phá tường đâu mà em chỉ mất trật tự không cho các bạn khác học ạ!

Kể lại chuyện này để thấy các cháu 11, 12 tuổi hồn nhiên như thế nào. Vậy mà các ông nhà giời bắt học tới mười hai, mười ba môn với toàn thứ cao siêu kinh điển. Thậm chí còn học cả thơ Đường, thơ chữ Hán… Nó lười học!


Đã có lúc: “chuồn chuổn chuồn chuồn, bay lượn trong vườn, bay đông bay tây, trông như tàu bay” mà trẻ con lại thích. Tại sao vậy?

Tối hôm qua mấy ông trên ti vi bàn chuyện phim hoạt hình tại sao không có người xem. Trong khi phim của các ông được các ông ca ngợi: nội dung súc tích, tư tưởng lành mạnh, khuôn hình đẹp, âm nhạc hoành tráng… có nghĩa là hay mọi nhẽ. Các ông làm ra rồi tự khen nhau. Đến cả cái Cánh Diều vàng “Xe đạp” của bà Phương Hoa, báo chí trầm trồ tốn bao nhiêu giấy mực…Nhưng đưa cho trẻ con xem thì nó bảo: chả thích. Chiếu lần hai thì rất nhiều đứa “ứ xem”.

Nhưng trẻ lại thích xem Tôm và Je-ry. Chúng thích đến mức quên ăn. Tại sao vậy!

Rồi các vị lãnh đạo đức cao vọng trọng trống dong cờ mở tiền hô hậu ủng về các nhà trường hùng hồn rao giảng, toàn lời vàng ý ngọc, báo chí đưa tin đăng lại bài phát biểu một cách trang trọng. Vậy mà lũ trẻ ở dưới vẫn đánh nhau, vẫn nô nghịch, vẫn nói chuyện như chợ vỡ… dù cho giáo viên chủ nhiệm kề bên nghiến răng trợn mắt. Lãnh đạo tức quá trách cứ, phê bình nhà trường không biết giáo dục, để học sinh ý thức kém.

Nhưng một đứa trẻ con khác lên hát. Hát vo thôi. Không có nhạc. Mà cũng chả hay. Tất cả nghển cổ im phăng phắc nghe. Tại sao vậy?

Tại sao vậy? Câu trả lời dành cho người lớn!

Tự dưng nghĩ vậy. Kể cũng vớ vẩn!

À mà mình đang nói chuyện trẻ con…

(Ảnh mạng- không liên quan đến bài viết)
... Đọc thêm!

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

"MẤT LẬP TRƯỜNG!"

Trong chiến trường, vài năm lính mới được xem văn công văn nghệ một lần. Thường vào các dịp kỷ niệm hoặc trước khi lên đường vào chiến dịch. Cấp trên tổ chức gọi là có tí sản phẩm tinh thần để động viên chiến sĩ hăng hái chiến đấu.

Thực ra ba năm đánh nhau mình chỉ nhõn một lần xem văn công chuyên nghiệp. Lần ấy đoàn văn công Quân khu về biểu diễn. Nhưng lính không thích lắm, vì toàn hô bài chòi không quen. Giọng Quảng hơi khó nghe, nhịp điệu lại đều đều… nên chán. Lính miền Bắc nghe xong là xuyên tạc tán tếu: “To daè…i cứng ngheéc… mà… thẳng tưng ừ; Chi mô mà răng rứa chừng chừng mà quá tai… quá tai mà chừng ứ chừng… quá tai mà chừng ứ chừng…” Đại loại thế.

Thế rồi năm 73 Trung Đoàn mình tổ chức ra cái đội văn nghệ xung kích. Toàn đực rựa miền Bắc. Diễn viên thì dễ tìm, lính thằng nào chả thích hát! Khó nhất là tìm đứa đóng giả con gái. Tìm mãi được thằng Sinh người manh mảnh, da trắng õng ẹo như con gái thật. Nhạc công thì chọn được một thằng võ vẽ ghi ta, một thằng thổi sáo tàm tạm (Lính bảo: thằng này thiếu bún… thừa nước... sáo chó) và hai thằng biết kéo nhị và đàn bầu vì nhà các hắn có nghề phường kèn đám ma.

Lấy tre rừng khoét sáo, dùng lồ ô làm nhị, tre luồng làm đàn bầu. Riêng cái ghi ta thì khó. May có một thằng vốn là thợ gò, hắn lấy duya-ra mảnh máy bay Mỹ làm một cái đàn ghi-ta. Nghe cũng hay phết. Hồi mình ra quân thấy còn bày ở nhà truyền thống Trung đoàn… không biết bây giờ có còn không?

Miền Bắc thì thích hát chèo. Nên chương trình nào cũng có hát chèo. Trong đám diễn viên thì thằng Đấu hát chèo khá nhất. Còn thằng Sinh chả hát được nửa câu, khi diễn thì mặt cứ đuỗn đuồn đuột ra như người mất sổ gạo. Hắn đóng con gái cốt là cho có màu để lính thích. Vậy thôi!

Chàng Đấu nuôi được một con chó con (giống chó kiến, tai ngắn), nên khi lớn lên con chó quyện với hắn như hình với bóng. Đấu đặt tên con chó là Ních (Chả là nước Việt ta ghét ai thì gọi người ấy là chó, rồi có phong trào lấy tên TT Mỹ đặt tên cho chó nhà mình. Bây giờ có ghét mấy cũng chưa thấy ai đặt tên chó theo tiếng Tàu- Chắc sợ bị quy là…).

Nuôi chó thì không khó. Đến bữa nó xuống chỗ anh nuôi ăn chực, và lại tiện lợi vì Đấu ta đi xia không phải mang xẻng đào“hố mèo”. Đi đánh nhau thì con chó của hắn được gửi ở hậu cứ…

Một lần, chả biết tay nào còn trang sức cho con chó củ riềng đeo vào cổ. Có vậy thôi mà Đấu tức lắm. Hắn chửi toáng: “Mẹ cái loại chỉ hay ăn… có mà ăn cứt cho thằng Ních.” Chủ nhiệm Chính trị Trung đoàn tên là Cân (lính gọi là Cân Toét vì ông này mắt lúc nào cũng đùn dử, nhênh nhếnh nước) nghe nói vậy thì bảo: “Bậy bạ! Mất lập trường. Dám bảo đồng đội ăn cứt kẻ thù.”

Chiều hôm ấy tại vườn mít cạnh bờ sông Tranh, bọn mình được xem Đội văn nghệ xung kích diễn hoạt cảnh chèo “Đường về đơn vị”. Nội dung có một anh chiến sĩ bị thương đang điều trị tại trạm quân y nhưng vì nhớ đồng đội, hăng hái muốn lập chiến công nên đã trốn về đơn vị. Chuyện bốc khoác vậy mà bọn mình xem say sưa. Loa đài tậm tà tậm tịt, tiếng nhạc đệm nghe tiếng được tiếng mất… nên những đoạn lưu không lính ta tưng tửng đệm đàn mồm. Có mấy thằng còn tếu táo “Anh ơi dậy mà xem- Thằn lằn nó cắn chân em” “lùng nhùng lùng nhúng trong chăn”


Đấu ta vừa ngâm sổng vừa nhìn về phía mấy cây mít:

Trông lên đỉnh núi
Nhớ tới quê nhà
Nơi quê hương… kìa… Ních xơn điên cuồng bắn phá
Trong này chiến thắng nở hoa…


Lính ta dưới đệm đàn mồm: lùng nhùng lúng nhúng trong chăn

Chợt con Ních chạy ra sân khấu hít hít vào chân Đấu… Chắc nghe thấy Đấu vừa hát “kìa… Ních xơn” thì nó tưởng là… chủ gọi.

Đấu không nhìn thấy. Lại hát tiếp sang điệu “trần tình”, tay ngoáy ngoáy đưa lên trời rồi một tay trỏ vào ngực ra điều nhớ nhung:


Bâng khuâng một ì mình… nhớ ơ đơn í vị ị ị
Nhớ ì đồng chí… nhớ… í… chiều quân ì hành…


Con chó Ních nghển mõm nhìn theo tay ông chủ… Đấu xoay người một vòng, con chó cũng chạy một vòng theo chiều xoay của Đấu, mắt nó nhìn chăm chăm vào tay múa… tưởng rằng chủ nó đang rút từ túi áo ngực một cục xương…

Phía dưới, khán giả được phen cười ầm ĩ…

Tay Cốc (người Hà Bắc) thấy vậy thì bực vì con chó phá đám. Hắn vớ được một cục đá giang tay ném thẳng lên sân khấu. Phát ném trúng đích, chính xác một cách ngoạn mục. Con Ních oẳng một tiếng thất thanh rồi tru lên đau đớn và chạy biến…

Vậy là tan cái hoạt cảnh. Anh chiến sĩ không tiếp tục hát múa bỏ về đơn vị nữa mà bỏ chạy để đuổi theo con chó…

Rồi cũng tiếp tục diễn. Nhưng nhạt toẹt… vì tay Đấu mồm hát mà mặt ủ mày chau. Chắc đang mải nghĩ làm sao để tìm được con chó.

Đến tối cũng không tìm được. Đêm về Đấu ta nằm i ỉ khóc: “Ních ơi.. mày bỏ tao đi đâu… Ních ơi ời…”

Ông Cân Toét nghe thấy Đấu ỉ eo vậy thì điên tiết. Ông bảo tay công vụ: “Mày sang bảo thằng Đấu im cái mồm! Gọi tên kẻ thù mà như gọi người thân. Mất lập trường. Chả khác gì phản động!”


(Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

Chủ Nhật, 4 tháng 12, 2011

"...CHỈ BẰNG CON KIẾN!"

Mình bị mang tiếng là thằng hay gây gổ.

Cách đây vài năm, trong giờ giải lao của một hội nghị. Mấy tay ngồi tán gẫu với nhau. Từ chuyện cơm áo gạo tiền đến chuyện thế giới…

Một tay tên là X (Hiệu trưởng trường Cấp 2) bảo:

- Nghe nói trong Sài Gòn hôm rước đuốc Ô lim pic Bắc Kinh, sinh viên tụ tập hô khẩu hiệu Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam. Chắc là bị “bọn thế lực thù địch phá hoại nhiều mặt” xúi giục. Rõ dớ dẩn! Tớ đo trên bản đồ thì Hoàng Sa gần Hải Nam Trung quốc hơn. Gần nước nào thì là của nước đó chứ…

Mình tròn mắt: Một thằng Cử nhân Đại học sư phạm môn Địa hẳn hoi mà lại phát biểu ngu thế! Vậy là mình vặc lại:

- Ơ cái lão này! Chả biết cái đếch gì! Đâu có phải cứ gần nước nào là của nước ấy. Vậy tại sao đảo Ha-oai là của nước Mỹ?… vấn đề là nước nào phát hiện và xác lập chủ quyền trước, Công ước Quốc tế đâu có quy định khoảng cách.

Thằng cha đuối lý… nhưng hắn vẫn tức với mình, tức vì nói như vậy là xúc phạm danh dự của hắn. Rồi hắn chửi mình: “Ông tài giỏi đé…o gì mà dám bảo người ta chả biết cái đếch gì.”

Ở huyện, người bảo mình là thằng hay gây gổ!


Lại một lần khác sau đấy vài tháng…

Mình có cái laptop hàng bãi, vào mạng thấy có cái tít Hải chiến Trường Sa. Mở ra là cái video clip cảnh lính Tàu hô khẩu hiệu rồi “tả tả” xả súng bắn chiến sỹ ta ở bãi Gạc Ma hồi năm 1988 (Đài HTV9)… Đau đến nghẹn người và tức uất không chịu được… Mình “đao” về máy.

Hôm ấy Đảng ủy triệu tập tất cả các Bí thư Chi bộ về phổ biến công tác tháng. Nhưng cái cảnh anh em chiến sĩ mình bị nó bắn… cứ ám ảnh mình. Nhân lúc chưa họp, mình mở laptop, mọi người xúm lại xem (vì lúc bấy giờ máy tính xách tay ở nông thôn vẫn còn là của hiếm). Mình cho chạy cái clip đau thương ấy để mọi người cùng xem. Ai cũng tức, cũng đau..

Chợt nghe một giọng nói ráo hoảnh:

- Nó là nước lớn, trêu vào… nó đánh cho bỏ mẹ!

Mọi người sững sờ nhìn cái tay vừa nói: tay Y- Bí thư chi bộ xóm 5. Mình không kìm nổi, đứng dậy chỉ vào mặt hắn ta:

- Ai trêu? Đảo của mình, mình giữ. Thấy chiến sĩ anh em mình chết thảm như vậy mà không biết đau, không biết tức à! Ông không phải là người Việt Nam à!

Hắn ta thấy mình nói vậy thì bảo là mình xúc phạm rồi văng tục, chửi mình hết xấu…
Mọi người lảng ra… chả ai nói gì. Tự dưng mình thành người đơn độc.

Một lãnh đạo thấy cãi nhau, nghe xong chuyện bảo: “Có cái chuyện gì quan trọng đâu mà các ông phải cãi nhau”

Ôi giời ơi! Vậy chuyện gì mới là quan trọng?

Ở xã, người ta cũng bảo mình là thằng hay gây gổ!

Buồn! Chả biết nói với ai. Nhưng mình vẫn nghĩ mình đúng và gọi hai tay kia là “thằng”.

Hôm trước ghé vào trang Nhà văn Phạm Viết Đào thấy kể ông Nguyễn Duy Chiến- Bí thư ban cán sự, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Biên giới của Bộ ngoại giao nói ngày 14/11/2011 nào là Trung quốc và nước ta “có chung ông Tổ Mác Lê nin”, Đưa bản đồ ghi bằng tiếng Anh vùng Trung quốc khuấy đảo dịch là “biển Nam Trung Hoa”, nào là vụ cắt cáp tàu Vi king 2, tàu Bình Minh 2 của VN là “Yêu cho roi cho vọt”.

Nghe mà lộn ruột! Tức!

Lại giật mình…

Giật mình vì hai thằng X, Y nó nói vậy vì nó không hiểu biết, nó vô cảm, … nhưng sao cái lão ở tít trên giời cao: đầu đội chủ trương,chân vững lập trường, tay giương đường lối cũng nói vậy…?

Đất nước mình có bao nhiêu người như cái đám X, Y và ông cán sự kia?

Giá mà gặp. Chắc lại cãi nhau.

Rồi ở đâu người ta cũng sẽ bảo mình là thằng hay gây gổ


Hôm vừa rồi, nghe Thủ Tướng trình bày tường tận trước Quốc Hội về lịch sử, chủ quyền, quan điểm đối với Hoàng Sa và Trường Sa. Mình sướng quá, nhẹ lòng như được minh oan…

Sướng vì mình vẫn đúng! Bởi vì Thủ tướng to gấp chục lần ông Phó ban của Bộ..., gấp ngàn lần những thằng kia.

So với ông Tấn Dũng thì “ông Chiến chỉ bằng con kiến”


Nhưng chả biết hai thằng X, Y có nghe đài xem ti vi không? (Vì đài với ti vi cũng chỉ điểm qua loa)

Nếu hôm nay chúng nó còn tiếp tục nói như vậy thì mình sẽ còn tiếp tục gây gổ… vì những thằng ấy “chỉ bằng con kiến”

Hoàng Sa Trường Sa muôn đời là của Việt Nam!


Chú thích: X, Y là những cái tên đã được nhà Cua đặt lại...


... Đọc thêm!

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

RÙNG MÌNH VÌ... TRỌNG CHỮ

Mai Thanh Hải sáng nay có bài "Báo Nhân dân ngày xưa, chắc khác bây giờ" gợi cho mình một kỷ niệm về một ông bạn lính. Kể tý cho vui. Mình phải đổi tên các nhân vật để ai đó khỏi chạnh lòng.
Đánh nhau ở chiến trường Quảng Nam- Quân khu 5 khó khăn thiếu thốn đủ thứ. Gạo phải lấy từ dưới vùng đối phương đang chiếm đóng nên không có nhiều, chỉ hai lạng một ngày còn ăn độn toàn củ chuối rừng.

Sách báo lại càng thiếu. Lâu lâu có được tờ tin của Quân khu phát cho đại đội lúc được về hậu cứ nghỉ ngơi dăm bữa nửa tháng. Đọc cái tờ tin toàn chuyện đánh nhau: ta thắng ở đâu, diệt bao nhiêu địch… Thực ra những thằng lính đánh nhau quanh năm, đã biết thế nào là thắng thua… nhiều khi người ta viết tin về đơn vị mình mà cứ ngỡ chuyện ở đâu đâu… nên cũng ngán.

Thỉnh thoảng cũng có bài thơ đăng trong tờ tin. Đọc xong chuội hết, chả nhớ gì. Duy chỉ có một lần lính tráng trầm trồ kháo nhau bài thơ: “Ngã ba…” (còn thiếu 2 chữ nữa mà không nhớ ra) của NTBH (Bút danh của NTH*). Mình đọc thấy cũng vầy vậy! Nhưng lính trầm trồ vì tác giả lúc ấy cũng có mặt ở Sư đoàn mình. Một bài thơ viết về cái địa danh mà lính tráng cả sư đoàn đều biết, tác giả lại là nữ, nữ làm thơ thì quả là kỳ tài, hơn nữa nhà thơ nữ ấy lại đang hiện diện ở đơn vị. Thế là cánh lính coi là thần tượng.

Thần tượng qua mồm lính thì cụ thể hơn một tý nữa gọi là H Đen. Thanh Thôi (Hải Phòng) là tay chụp ảnh ở tuyên huấn Sư đoàn còn khen H có cái miệng rộng với lý do: “Mẹ tao bảo mồm rộng là để ăn rau sống… Người ăn nhiều rau sống là người tốt!”

Vậy nên cực quý những tờ báo từ ngoài Bắc đưa vào, quý đến mức cực đoan. Và cực kỳ kính trọng các nhà văn nhà thơ…

Trong đơn vị có lão Thùy (người Bắc Giang) hơn mình đến bốn tuổi. Lão hiểu biết nhiều vì rất ham đọc. Vớ được sách báo là ngấu nghiến đọc không sót chữ nào. Đối với lão thì tất cả những tờ giấy có chữ in đều là quý. In ra là chỉ để đọc, không được dùng vào việc khác. Lão bảo: “Mỗi chữ in ra là trí tuệ, là tri thức. Các nhà văn nhà thơ phải vắt óc để mới viết ra được. Mà những cái được in ra là đã được công nhận. Không thể coi thường! Đầy người viết mà có được in đâu.”

Lão có hẳn một cái túi nilol đựng các bài viết in mà lão cho là hay đã cóp nhặt được. Quý lắm. Phải người thân mới cho xem.

Trọng chữ đến cực đoan như vậy nên lão Thùy nhà ta đi vệ sinh chùi đít toàn bằng… giấy trắng. Lão có hẳn một quyển vở kẻ ly (cũng gửi mua từ vùng sâu) để xé dần làm cái công việc ấy…

Một hôm lão hỏi mình: “Có cách nào để làm sạch phân ở trên giấy báo được không”. Mình bảo chỉ có cách là rửa bằng nước lã. Lão bảo: “ Không được! Rửa bằng nước lã thì mủn mẹ nó giấy, với lại chữ nó bay hết”. Mình bảo vậy thì chịu.. và hỏi thêm làm việc gì mà hỏi thế.

Thùy tức tối ra mặt:

- Mẹ nó! Quân vô học! Bài báo hay tuyệt vời, vừa hào hùng vừa đanh thép đến… đến rùng mình. Viết tài thật! Vậy mà có thằng làm giấy chùi đít. Chắc lão nào ở trong Ban chỉ huy… vì báo này chỉ ở Ban Chỉ huy Đại đội mới có. Thế mà cũng đòi làm lãnh đạo.

Thì ra lúc lão ra rừng đi đại tiện nhặt được tờ giấy có chữ in. Nói là nhặt cũng không phải, vì ở chiến trường lính ta khi cần đại tiện thì mang theo cái xẻng quân dụng, ra rừng kiếm chỗ đất mềm, đào một cái hố nho nhỏ và đi vào đấy. Xong thì vứt giấy chùi (có khi là lá cây) cũng vào đấy… rồi lấp đất lại. Lính tráng gọi là “hố mèo”. Lão Thùy nhà ta lần ấy đang ngồi rặn chợt thấy gần đấy có cái đầu mẩu giấy trồi lên trên mặt đất. Nhìn kỹ… là giấy in chữ. Vậy là lão đào lên… xem xong đem giấu vào một chỗ.

Lão dẫn mình ra chỗ giấu cái bài báo ấy- còn khá nguyên vẹn. Đó là bài xã luận trên báo ….(**). Mình nhìn cái mảnh báo… Kinh quá, bịt mũi lại và suýt nôn ọe! Vậy mà Thùy đã chịu khó đọc để rồi nức nở khen tuyệt hay, hào hùng, đanh thép…đến rùng mình. Quả thật mình cũng rùng mình đến... phát nôn.

Nhưng Thùy không chịu thua. Mấy hôm sau thấy lão khoe: “Được rồi!”. Hỏi làm cách nào mà "được rồi" thì lão bảo:


- Nghĩ mãi mới ra! Phải cẩn thận từng bước. Bước một: Phơi nắng hai ngày cho khô cong. Bước hai: dùng que nứa vừa gạt vừa đập cho bong hết phân. Bước ba: Xé cuộn băng gạc được phát cho hôm đi đánh nhau, may mà đếch việc gì nên vẫn còn… lấy bông thấm nước hòa kem đánh răng xoa nhẹ vệt vàng vàng. Làm trực tiếp ngoài giời nắng để lau đến đâu thì khô ngay đến đấy. Vậy mà được! Giờ thì đọc tốt. Mày có đọc không?

Mình chối ngay. Vì vẫn còn cảm giác kinh kinh hôm nào…

Lão Thùy chép miệng:

- Mà nó ăn gì mà cứt thối thế không biết. Cứt lính bọn mình có thối vậy đâu… tao phải lấy dầu gió Nhị Thiên Đường đổ vào mà vẫn còn vẫn còn mùi …!

Chú thích:
* Nhà thơ nữ H thời gian 1972-1975 đi thực tế ở đơn vị mình. Vì H lúc ấy gầy quá nên Thanh Thôi mới trêu vậy.
** Mình vẫn còn nhớ tên bài xã luận nhưng đưa lên e rằng người ta lại suy diễn phức tạp.


(Ảnh mạng minh họa cho vui mắt- không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

NHỠ TAY !...

Thấy Mai Thanh Hải đưa cái "phụ tùng xích líp..." thì kể góp với lão ta chuyện này cho vui:

Bọn mình vào lính toàn ở độ tuổi choai choai, đa phần chưa có người yêu. Thằng nào có người yêu thì cùng lắm cũng chỉ được “thơm” vào má người yêu một phát là cùng. Vì ngày ấy kiêng khem dữ lắm chứ chả như bây giờ.

Tuổi choai choai là tuổi chưa thành “người lớn”, nhưng không còn trẻ con, đã thích con gái. Đối với bọn mình chưa có người yêu nên chỉ biết phái nữ qua tưởng tượng. Lão Hưng trung đội trưởng đã có vợ ngồi kể chuyện ngủ với vợ thế nào… sướng lắm! đầu tiên là đưa tay sờ ti…. nào mềm, nào ấm, nào đầy đầy… bọn lính trẻ chúng mình há hốc mồm ngồi nghe. Khoái củ tỷ.

Nhưng lão Xuân- Đại đội phó bảo: thằng Hưng nó bốc phét, nghe làm gì, nó như thế này thế này cơ… nó rắn câng cẩng, nó mát rười rượi… Tức thật, chả biết đúng sai thật giả thế nào. Rồi tưởng tượng! Mà tưởng tượng hình dung gì thì cũng qua cái hình cái bóng cụ thể: đó là các nữ “anh nuôi”.

Đại đội mình có mấy cô anh nuôi. Cũng không xinh. “Cằm cô Luận, trán cô Binh, tớ đem ghép lại thành hình Lê nin”, “Đùi Na, má Dánh, mông Đào; nếu đem ghép vào quỷ dữ chạy xa”. Mình đặt ra câu ấy để trêu. Trêu thì trêu vậy nhưng vẫn thinh thích… Bởi vì cả đại đội hơn trăm thằng toàn đực rựa, có mỗi năm cô khác giới…

Hay thử liều một phát…

Nhưng lại sợ! Nhỡ nó tát cho thì nhục…

Vậy là theo đuôi các anh lớn, mạnh mồm kháo chuyện với nhau. Nhưng đến trước bọn nữ anh nuôi thì…ngọng cả đám.

Thằng Quốc trong tiểu đội là thằng hung hãn nhất, chả biết sợ là gì. Quốc bảo: “Để tao!”


Hôm sau Quốc ta cố ý lùi lại xếp hàng sau cùng khi ăn cơm.

Cũng nói thêm ngày ấy ăn cơm ở sân kho HTX, nghe keng keng tiếng kẻng cơm khua thì lính cầm bát đũa ra sân kho. Cả đại đội tập trung thành sáu hàng dọc, lần lượt 6 người theo hàng ngang tách ra, biên chế thành “mâm”, 3 chị nuôi ở trong cái cửa liếp chắn lưng chừng đưa cho một soong cơm, một soong canh, một đĩa 4 ngăn đựng thức ăn. Lính đứng ở ngoài liếp nhận lấy. Sau đó cái biên chế “mâm” bê cả ra sân, tìm chỗ trống ngồi xổm ăn cơm chứ không có nhà ăn như bộ đội bây giờ.

Đang ăn thì thấy thằng Quốc từ chỗ phát cơm canh vừa chạy vừa vuốt mặt, mồm la oai oái. Canh rau muống rớt đầy tóc, bám lên mặt lên cổ…

Mọi người ngơ ngác. Chẳng hiểu tại sao.

Hỏi mấy “chị nuôi” thì thấy mấy cô mặt lạnh như kem quốc doanh bảo: “Nhỡ tay”

Không thấy Quốc ra ăn cơm nữa. Mình chén xong về đến nhà trọ thì hắn đã tắm xong.

Quốc thì thầm kể với mình: hắn đợi ở hàng sau cùng, tới lượt hắn ta đến chỗ “chị nuôi” Dánh để nhận canh. Bằng hai tay, Dánh đưa soong canh cho Quốc. Thay vì đỡ lấy soong canh từ tay Dánh… hai tay hắn lại đưa ra... bóp vú “chị nuôi”…

Dánh bị bất ngờ, tức đỏ mặt nhưng không thể bỏ soong canh xuống vì vướng tay của thằng giời đánh đang…

Dánh lúng túng đến mấy giây. Và việc gì đến phải đến: cả soong canh trút lên đầu thằng Quốc. Quốc vội bỏ tay khỏi ngực đối thủ và chạy biến.

Mình hỏi: “Thấy thế nào? Thích không?”

Quốc ta đượt mặt:

-Chả ra cái đếch gì… cứng như bọc bìa cat- tông, khô khồ khồ. Mấy lão chỉ nói phét!

Hi Hi...

(Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

TRIẾT HỌC/ ĐÁM CƯỚI?

Vào youtobe thấy cái clip hay hay... Tải về mời các quý khách cùng thưởng thức và...
Đọc thêm!

Thứ Ba, 29 tháng 11, 2011

BA KHÔNG!


Vừa bước vào 18 tuổi tây, mình đã đi bộ đội. Khí thế hừng hực “Đường ra trận mùa này đẹp lắm” thôi thúc… nhưng mình vào bộ đội còn một lý do nữa: để được ăn no. Ở nhà bữa ăn bữa nhịn, đói vàng mắt. Đi học Sư phạm ngày được 5 lạng gạo… vẫn đói… Vào bộ đội chắc là được ăn no vì tiêu chuẩn 7 lạng gạo một ngày. Vậy là mình đi! Đợt ấy nhà trường tổ chức tiễn đưa “8 sinh viên ưu tú lên đường đánh Mỹ” hoành tráng lắm.

Nhưng đến chỗ giao quân thì có 6 “sinh viên ưu tú” với lý do hắc lào, mắt kém, tổ đỉa, ếc- si- ma… (bởi nhựa xương rồng) nên lại được quay về trường tiếp tục học tập. Còn lại hai thằng là Biểu (quê Ý Yên) và mình “ra đi đầu không ngoảnh lại”.

Thằng Biểu này nghịch lắm, hắn chả ngồi yên lúc nào. Hắn có cái đồng hồ Ni- cờ- le (vừa nghe vừa lắc) từ thời Pháp chạy tậm tà tậm tịt. Thỉnh thoảng thấy hắn ta lại mở nắp gạt gạt xoáy xoáy, vẫn tậm tịt. Một lần hắn điên tiết tháo tung ra. Khi lắp lại thấy thừa ra một cái bánh xe… đồng hồ vẫn chạy… được gần một ngày rồi chết ngóm!

Lúc ấy cân cả quần áo mới được bốn mốt ki lô, nên mình và Biểu được biên chế về Tiểu đoàn 663- tiểu đoàn lính “thấp bé nhẹ cân” của Trung đoàn 19.
Tập trung vỗ cho lớn để ra chiến trường: Ngày ba bữa cơm độn bột mỳ Liên xô, sáng ra ngoài một cái bánh mỳ luộc to bằng cái chén uống nước còn được thêm một cốc sữa nhạt như nước gạo và 2 viên pô- li vi- ta- min.

Nhưng vẫn đói.

Những thằng lính choai đang tuổi ăn tuổi lớn nên lúc nào cũng thèm ăn.

Biểu ở trung đội 2, mình ở trung đội 3 nhưng hai thằng thường trùng phiên gác. Hắn gác đầu xóm, mình cuối xóm… Một lần vào đêm khuya vừa buồn ngủ vừa đói thì Biểu ta đến chỗ mình gác chìa cho hai cái mỳ luộc. Chao ơi, ngon ơi là ngon. Và sau đó thì bận gác nào cũng vậy. Mình hỏi mì ở đâu hắn lắc đầu bí mật: “Thực hiện Ba không: Không biết, không nghe, không nói… “


Một đêm đứng gác ở cuối xóm, đang băn khoăn không biết hôm nay thằng Biểu có gác không mà bây giờ không thấy có mỳ luộc? Chợt nghe báo động toàn đơn vị: "Đồng chí Hạ quản lý bị “ám sát”… may mà chưa việc gì vì có tinh thần đề cao cảnh giác."

Ban Chỉ huy gọi ba thằng gác là mình, Biểu và một thằng nữa lên làm kiểm điểm. Cả ba thằng đều ba không: “Không nghe, không thấy, không biết”. Ban Chỉ huy tra hỏi một hồi, áng chừng các thủ trưởng cũng buồn ngủ nên đành thả cho về.

Sáng hôm sau nghe Biểu kể mình mới biết được sự việc. Thì ra mấy lần có mì ăn đêm là do thằng này lấy trộm mì luộc ở nhà bếp đại đội. Hắn lấy bằng cách giương lê bốn cạnh của khẩu AK xỉa vào cái rổ mỳ luộc dành cho lính ăn sáng. Cái rổ ấy để gần cửa sổ. Thằng cha Hạ quản lý nằm tít ở góc trong nhà kho, ngủ ngáy khò khò… hớ hênh thế. Biểu ta chỉ lấy có 4 cái đủ cho hai thằng, vì số bánh nặn ra bao giờ cũng dôi hơn số quân, mà ba ngày mới có một phiên gác nên tay Hạ không biết là mất.

Đêm hôm ấy giời nóng quá, Hạ đưa rổ mỳ luộc vào góc trong, bê chõng ra gần cửa sổ rồi vạch bụng nằm cho mát. Biểu dòm vào: nhà kho tối mò, ngay chỗ cửa sổ lại thấy trắng nhờ nhờ. Rổ mì luộc đây rồi. Vậy là hắn nín thở giương lê và… xiên… Lạy giời! Hạ đang mơ màng thì thấy lê nhọn kề bụng vội nắm lấy rồi gào toáng lên. Nhầm rồi! Là cái bụng thằng Hạ, đếch phải bánh mì luộc… Biểu hoảng quá giật súng chạy biến về vị trí đứng gác.

Rồi không thấy các Thủ trưởng Đại đội nói gì nữa. Nhưng tay Hạ từ đấy trở đi cạch không dám nằm cạnh cửa sổ.

Tưởng rằng Biểu chờn, nhưng chỉ tuần sau hắn ta lại có mỳ luộc đưa cho mình…

Hôm bọn mình chia tay các thủ trưởng để đi B, Đại đội trưởng bảo: “Tao lạ đếch gì mấy thằng đói quá rồi ăn trộm mì! May mà lê AK là lê 4 cạnh, đầu không nhọn lắm nên thằng Hạ không việc gì. Nó mà thủng bụng thì chúng mày đi tù”. Thì ra các thủ trưởng biết hết nhưng thương lính đói nên không nỡ kỷ luật, thậm chí còn lờ chuyện cho bọn mình.

Vào chiến trường thì mỗi thằng một nơi. Biểu về Tiểu đoàn bộ binh còn mình vào đại đội cối 82. Cuối năm 1973 có lần Đại đội mình phối thuộc với Tiểu đoàn của hắn đánh Gò Rùa thì gặp Biểu. Hắn mừng húm vồ lấy mình: “Tao để dành cho mày, mấy bận định đưa cho mà bây giờ mới gặp” và hắn đưa cho mình một cái cuốc Mỹ chiến lợi phẩm.

Ngày ấy có cái cuốc Mỹ còn quý hơn đồng hồ Selko Nhật, quý hơn vàng vì là cái công cụ đào hầm để giữ gáo. Cuốc Mỹ tốt lắm, đào hầm gặp đá chém phăng phăng. Quý bạn hơn thân mình thì mới tặng cái cuốc Mỹ. Mình ngần ngại không dám lấy: “Mày đưa tao thì lấy gì mà dùng”.

Biểu cười hề hề: “Tao sẽ kiếm cái khác.”

Mấy tháng sau thì có tin Biểu hy sinh.

Nhờ cái cuốc Mỹ của Biểu cho mà hôm nay mình mới được ngồi viết chuyện này.

Còn 6 “sinh viên ưu tú” ngày ấy được trở về tiếp tục học tập thì bây giờ quyền cao chức trọng cả. Có một tay ở Sở về kiểm tra nhà trường mình, béo tốt oai vệ và đạo mạo lắm… Nghe hắn hùng hồn huấn thị về đạo đức nghề nghiệp tự dưng mình chợt nghĩ về cái cây xương rồng bị chém ròng ròng chảy nhựa. Mà sao cái giống cây nhựa độc ấy lâu nay ít thấy…

Hắn không nhận ra mình. Phải thôi. Gần bốn chục năm rồi!

Lại nhớ Biểu… Biểu ơi!

Ảnh mạng- không liên quan đến nội dung bài viết
... Đọc thêm!

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2011

KỲ QUAN... KỲ QUẶC...


Cái lão “Đếch nói nữa...” dạo này tạnh hẳn không thấy sang nhà mình. Tự dưng lại thấy nhơ nhớ. Hồi chiều có dịp qua nhà hắn, rẽ vào một tý xem dạo này làm gì mà ít sang chơi. Đến nhà hắn thấy cửa mở toang hoang. Mình không dám vào nhà vì sợ… chó, vì nhà hắn có con chó dữ lắm. Nhưng không thấy con chó xồ ra như mọi khi. Đánh bạo bước vào nhà. Nhìn quanh thấy hắn đang chúi mũi vào cái máy vi tính. Chà chà… oách phết! Có máy vi tính rồi đấy. Ngạc nhiên chưa? Thấy động hắn ngẩng đầu trễ kính như giáo sư rồi hất hàm:
- Ông sang chơi đấy à! Ngồi đi…
Trong lúc hắn pha nước thì mình ghé vào màn hình. Lại ngạc nhiên! Hắn đang xem internet. Thảo nào dạo này vắng hẳn không thấy sang nhà…
Hắn phân trần:
- Cái máy đểu ý mà, của thằng cháu bên vợ thải ra… Đổi con chó cho chúng nó làm thịt… vậy mà xem tốt. Đỡ tiền mua báo với lại đỡ ngồi lê hóng hớt. Xem nhiều tin hay phết.
- Thì đã đành- mình nghĩ thế. Rồi hỏi: Ông đang xem tin họp Quốc hội à?
- Ừ… Xem ráo. Từ kỳ quan đến kỳ quặc.
Lại bắt đầu cái giọng bật bưỡng…Cứ kệ hắn, thế nào rồi cũng phải nói phọt ra. Quả nhiên hắn phô ngay:
- Ra cái anh “niu bảy uôn đờ” là cái tổ chức tư nhân… Đếch phải của “u- ni- sép”
- Đúng! Thì sao?
Hắn tưng tửng:
- Thì bị lừa chứ làm sao. Bầu chọn để nó thu tiền. Mỗi phát nhắn tin nó chén ba trăm đồng… Mà mấy chục triệu tin nhắn. Bao nhiêu là tiền vào túi nó. Lại còn đóng góp… Dễ đến cả triệu đô chứ ít à. Thảo nào tao cứ ngờ ngợ, làm gì có cái kiểu bầu chọn quái gở mà một người nhắn đến cả vạn lần. Vậy mà nước ta phát động tứ tung. Từ đứa năm tháng tuổi cũng lác mắt bấm nút đến các bậc trưởng lão Quốc hội cũng dừng họp bấm máy nhắn tin… Lạ thế. Vãi linh hồn với các bố… Kỳ quan được bầu bằng cái kiểu kỳ quặc…
Mình hỏi:
- Còn gì nữa?
Hắn bảo:
- Đầy chuyện! Dưng mà Quốc hội đợt này có lắm ông bà kỳ quặc hơn khóa trước. mà mấy lão kỳ quặc khóa trước vưỡn còn lại… cộng thêm mấy lão khóa này xem ra đã thấy nhiều nhiều.
Mình vặn lại: làm gì có nhiều?
Hắn độp luôn:
- Này nhá: Một ông bác sĩ tư đề xuất luật nhà văn nhá, một bà buôn đang bị tố cáo thì đề nghị luật quyền riêng tư nhá, một ông từ trên giời rơi xuống bảo là lạm phát không đáng kể nhá, một bà bảo gấp vạn lần dân chủ tư sản nhá, vài bà đang có chức quyền bổng lộc lý sự bình đẳng giới nên phụ nữ phải nghỉ hưu ở tuổi sáu mươi như đàn ông, một ông chuyên nghề vuốt đuôi dạy bảo Sát- đam Hút- sen, dám coi Cụ Phan bội Châu là cõng rắn cắn gà nhà, xưng xưng bảo nước ta dân trí thấp nên không cần luật biểu tình nhá… dân trí thấp mà nông dân hạng chín như tớ cũng có in tơ nẹt
Mình cãi:
- Như vậy cũng chỉ mới có sáu…
Hắn bỏ ngay chén nước xuống, chạy đến chỗ cái máy tính:
- Đây nhá! Đây nhá… Việt nam net nói ông Hoàng Hữu Phước đọc một bài dài nói không cần luật biểu tình mà được “Rất nhiều ĐBQH cũng tán thành ý kiến ông Phước.” Việt nam net kể tên đã có bốn năm ông nữa… Vậy cộng vào cũng đã hơn chục. Hơn chục thì chỉ có thể gọi là nhiều. Còn “Rất nhiều” là bao nhiêu? Ít ra cũng vài ba chục…
Đấy mới chỉ kỳ họp thứ hai… chứ kéo đủ năm năm khoảng hơn chục kỳ họp thì không chừng phải có đến hàng trăm các ông kỳ quặc.
- Thì Đại biểu Quốc hội người ta phải phát biểu…
Hắn cướp lời:
- Đại biểu QH là đại biểu của dân thì phải theo ý nguyện của dân chứ đâu lại phát biểu cho lợi ích riêng của các ông các bà ấy.
Rồi hắn chép miệng:
- Giá cái thằng “niu bảy uôn đờ” làm xong “kỳ quan” nó chuyển sang bầu cái “kỳ quặc” thì hay biết mấy… Thôi đếch nói nữa... kẻo lại bảo là...


.. Đọc thêm!

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2011

MƠ MÀNG.


Vài tháng trước, mình cùng Nguyễn Danh Khôi, Lã Thanh An đang uống rượu. Chợt Lã Thanh An đọc mấy câu thơ do hắn sáng tác:
"Ban ngày tán gẫu đâu đâu
Đêm về gối đầu tay vợ
Chập chờn chỗ quen chỗ lạ
Hồn thơ lúc bổng lúc chìm."
Đến đấy thì hắn tắc tịt... không làm gì được nữa.
Mình thấy cũng hay hay, đang cơn phê rượu đọc thêm luôn mấy câu. Rồi viết thành bài hát "Mơ màng". Toàn bộ lời bài hát như sau:

"Ban ngày đi đẩu đi đâu
Đêm về gối đầu tay vợ
Chập chờn chỗ quen, chỗ lạ
Hồn thơ lúc bổng lúc chìm.
Mơ màng gõ nhịp con tim
mơ màng đất trời lặng im
Trăng trời khi mờ khi tỏ
Mơ màng một thoáng bình yên.

Mơ màng một thoáng lặng yên"

Xong, hát lên và thấy cũng...hay hay(!) (Tự sướng thôi mà) hát lên để bạn bè vui một tý.

... Đọc thêm!

Chủ Nhật, 20 tháng 11, 2011

NGỒI MÀ MƠ...

Ảnh mạng không liên quan đến bài viết=>
Thứ hai tuần trước (7/11/2011), mình xớ rớ ra chỗ thợ đang làm nhà thi đấu bóng bàn cho nhà trường. Bị cái vì kèo sắt rơi xuống phang vào đầu. Máu chảy đầm đìa. Cả trường hoảng hốt. Vội đưa sang trạm xá khâu đầu 6 mũi.

Được cái rất tỉnh táo chẳng choáng ngất gì. Vẫn nói chuyện rang rang. Lạ thế!

Khâu đầu xong mới thấy đau. Nằm xuống là đau. Nên đành ngủ… ngồi. Nhìn vào cái ti vi, chán mắt thì giấc ngủ nó ùa đến. Cái ti vi không biết mình ngủ nên cứ nói đều đều. Ngủ ngồi nên không ngon giấc. Cứ chập chờn chập chờn. Cứ vào giấc thì lại oặt cổ một cái. Vậy là tỉnh! Củng cố (củng cố chứ không phải tái cấu trúc) lại vị trí cái đầu, lại nhìn ti vi và lại chập chờn ngủ.

Ngủ thì phải mơ… ngủ chập chờn thì giấc mơ chập chờn.

Mình mơ thấy Thủ tướng ta cùng các Bộ trưởng mặc quần áo nâu dầm nước chống lụt cùng với nhân dân miền Trung. Áo quần ướt lướt thướt, đầu tóc sũng nước. Vừa thương vừa phục đến dào nước mắt.

Thương quá, định lấy tay chùi nước mắt...

Oặt cổ một phát, tỉnh!

Rồi lại mơ thấy đang đứng trong một căn nhà thênh thang giữa Thủ đô. Đang bỡ ngỡ thì thấy thằng con cười toe toét bảo: “Nhà con mới mua đấy”. Hỏi con: “ Lương Đại học của hai vợ chồng mày chưa đầy chục triệu sỐng ở Hà Nội nghìn năm đắt đỏ nhất thế giới, bố lại không có tiền để mà cho, vậy chúng mày mua bằng cách nào”. Nó bảo “Cải cách lương rồi, đủ sống, tích cóp dăm năm là mua được nhà…”

Sướng quá! Mình nhảy dựng lên hoan hô…

Lại oặt cổ phát nữa. Tỉnh!

Vợ con mình thấy mình lúc khóc lúc cười. Hỏi làm sao vậy?

Mình bảo ngủ mơ! Hỏi mơ gì? Vậy là mình kể những gì thấy trong mơ.

Nghe kể xong, vợ mình òa khóc. Còn các con thì nháo nhác sụt sịt…

Rồi cả bọn kéo nhau ra sân bàn bạc. Thằng con vội gọi điện cho ông nội. Ông cụ tất tưởi chạy sang nhà mặt mũi hốt hoảng…

Sáng sớm hôm sau cả nhà kiên quyết yêu cầu mình phải đi Nam Định chụp cắt lớp vi tính “Xi ti Scanner xoắn ốc!”

Cầm cái phim chụp to như tờ báo với 24 tấm ảnh chụp hộp sọ mà run.
Bác sĩ ghi: Không thấy máu tụ nội sọ, không thấy rạn vỡ xương hộp sọ và nền sọ. Chả việc gì! Thở phào nhẹ nhõm. Đầu mình cứng phết!

Mình trách vợ: Tớ có làm sao đâu mà cả nhà cuống lên. Làm cho tớ cũng phát hoảng. Mất toi mấy triệu chụp chiếu...

Vợ bảo: thấy ông kể giấc mơ nên cả nhà khiếp quá. Lúc ấy đoán hay là chảy máu não rồi sinh tâm thần nói mê nói sảng…

Hôm qua thì cắt chỉ. Vết thương cũng lành rồi. Nhưng mình cũng băn khoăn sao lại có những giấc mơ như vậy?

Sau rồi mới đoán rằng có lẽ lúc ngủ ngồi cái ti vi đang đưa bản tin nói về Thái lan với Hàn quốc. Chập chờn, chập chờn. Rồi mơ thành chuyện nước ta.
Hi hi…

(Ảnh mạng, minh họa cho vui- không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2011

"ANH HỌC LỚP NÀO?"


Tối qua hắn sang nhà mình chơi: “Cho hỏi thăm cái vụ bảy mươi nghìn tỷ cải cách giáo dục đến đâu rồi?” Mình bảo các Tiến sĩ trên giời đang nghiên cứu mô hình châu Phi với Nê Pan để cố gắng viết lại đề án sao cho cỡ độ vài trăm trang chứ ba mươi trang giấy đề án mà xơi bảy mươi ngàn tỷ thì ai mà chả khiếp. Hắn tròn mắt thật á thật á. Mình bảo chả nhẽ tôi lại nói đùa. Báo chí đăng rầm rầm. Chép miệng một cái rồi hắn bảo:
- Chỉ khéo vẽ! Có thằng đếch biết cái trường cấp ba nó tròn méo ra làm sao mà cũng bằng Tiến sĩ thì cải cách nọ cải cách kia cũng chả ra làm sao…
Đến lượt mình tròn mắt: Thật á thật á. Hắn bảo ngay:
- Sao lại không thật. Vậy cách đây mấy năm ông có đi dự hội trường cấp ba của huyện kỉ niệm năm mươi năm thành lập trường và đón Huân chương Lao động không?
Mình tình thực trình bày là mình không đi, vì đến đấy người ta chỉ trọng vọng cái anh thành đạt chứ hạng giáo viên quèn như mình thì ai đếm xỉa. Nghĩ tủi thân xấu hổ lắm!
Hắn bảo, quả có thế thật. Rồi hắn kể:
“- Kể ra nhà trường cấp ba cũng chu đáo. Xếp cho mỗi khóa học sinh vào một phòng học. Thày trò cũ gặp nhau vui vẻ và cảm động lắm. Khóa chúng mình đi đánh nhau chết vãn chỉ còn dăm chục thằng. Các thầy cũng già rồi. Có thầy đã mất. Chỉ còn ba thầy về được. Mà lạ lắm… thầy K dậy Toán bọn mình cả ba năm học ở cấp 3, năm ấy dễ đến gần tám mươi mà trông vẫn trẻ như sáu mươi…
Thầy trò đang hàn huyên với nhau, chợt có một thằng mặt mũi phương phi tuổi cỡ chúng mình đến ngồi cạnh, hắn bảo mình:“Tớ cũng học khóa này đấy”. Lạ! Mình cố moi óc cố nhớ xem thằng này là thằng nào mà cũng nhớ không ra.
Rồi hắn vươn người chồm qua mặt mình để nói với ba thằng cùng ghế, mồm bảo: “Tớ cũng học khóa này đấy”
Sau đó hắn lại tiếp tục lên dãy ghế trên. Vẫn động tác tương tự và câu nói: “Tớ cũng học khóa này đấy”
Rồi dãy trên… dãy trên nữa.
Tự dưng các cựu học sinh khóa mình khi nghe hắn tự giới thiệu vậy thì nghệt mặt hết cả một lượt y như mình. Thằng nào cũng ngồi nhăn trán cố nhớ nó là thằng nào…
Hắn lên tới dãy ghế trên cùng. Thầy K ngồi đầu ghế. Hắn dừng lại, chìa tay ra bắt tay: “Chào anh! Anh học khóa nào? Tôi cũng cùng khóa với anh đấy”
Tất cả các bản mặt của những thằng cựu học sinh cùng đờ ra: Nó bảo học với mình mà không nhớ ra đấy là thầy K… lại gọi thầy bằng anh? Bảo cùng khóa với người ta lại còn hỏi học khóa nào. Ngu thế!
Bọn mình ngượng với thầy. Nhưng cũng không biết thanh minh thế nào.

Mấy hôm sau gặp thằng H cùng lớp, H bảo hôm ấy ngượng quá. Rồi H kể: Thằng này tên là L, học hết cấp hai thì bỏ học, nó có học cấp ba ngày nào đâu. Vậy mà mon men vào được Hat u vê* thường vụ. Nhưng sĩ diện tư cách quan, ra điều bằng cấp đầy mình… ra điều ta đây cũng là người có học… cũng mò đến hội trường… nên mới đếch biết ai vào với ai, mới không biết thầy giáo, mới gọi thầy giáo là anh… Vậy mới ngu!

À ra thế!
Hắn kể tiếp:
-Vừa rồi nghe đâu hắn đã làm luận án Tiến sỹ. Đã lên Lãnh đạo Tỉnh rồi đấy. Nhưng đếch dám khoe cái bằng Tiến sỹ ra…
- Sao không dám khoe? Mình hỏi.
- Cái chuyện không học cấp 3 lại dám nhận thầy giáo học cùng với mình, gọi thầy là anh… bung ra. Bây giờ mà giơ cái Tiến sỹ thì các đối thủ cho đi bằng đít. Vậy nên phải ngậm ngùi mà giấu…
- Nhưng sao ông biết!
- Thì cái thằng viết hộ luận án nó nói với mình. Thôi đếch nói nữa… hỏi kiểu gì mà cứ như hỏi cung? Tao về đây…
Rồi hắn phủi đít quần. Về!

(*) Hát-u-vê: huyện ủy viên

(Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

"KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN ĐẾ QUỐC PHONG KIẾN"

Hồi học cấp 2, cấp 3 mình có tới 4 thằng bạn khá thân. Cùng với mình, cả thảy có 5 thằng nghịch ngội nhất trường, nhưng được cái học giỏi nên được các thầy cô gọi là “Ngũ hổ”.

Hai thằng mình thân nhất là Nguyễn Minh Thu và Vũ Hải.

Mãi đến lớp 10 (năm 1970) mình mới được xét là đối tượng kết nạp Đoàn. Mừng ơi là mừng. Vì là Đoàn viên mới được vào Đại Học.

Khi làm lý lịch kết nạp Đoàn, kết nạp Đảng hay đi học chuyên nghiệp… đại loại là tất cả các loại lý lịch đều phải khai tới ba đời và kèm thêm khai quan hệ bạn bè (kể tên hai người bạn thân nhất và thái độ chính trị của họ)

Mình kê khai trung thực lý lịch. Hồ hởi đem nộp. Năm ngày sau bị trả lại.
Mình hỏi lý do? Được trả lời em gái sinh năm 1969 (mới được 1 tuổi) còn thiếu phần thái độ chính trị.

Nhân nói về lý lịch thì phàm những ai trong sạch buộc phải có câu:"Không liên quan gì đến đế quốc phong kiến"

Vậy là về ngồi làm lại lý lịch: em gái: ... sinh năm 1969 còn nhỏ, thái độ chính trị: không liên quan gì đến đế quốc phong kiến.
3/2 có đợt kết nạp Đoàn. Nhưng vẫn không có tên mình!
Thất vọng ê chề. Mình đánh bạo hỏi tay cán bộ chuyên trách Đoàn trường: “Sao tôi không được kết nạp? Thành phần Bần nông cơ bản, bố mẹ tôi đều là Đảng viên, các em tôi đều không liên quan đến đế quốc phong kiến.”
Cán bộ chuyên trách Đoàn trả lời: “Lý lịch gia đình cơ bản rồi, nhưng đồng chí lại liên quan đến đế quốc phong kiến”(!)
Ối giời ôi! Tôi được đẻ ra vào 1954- sau hòa bình lập lại ở miền Bắc, có biết mặt ngang mũi dọc cái thằng đế quốc phong kiến thế nào đâu mà bảo liên quan.
Mình cãi lại như vậy.
Được trả lời: “Phần gia đình tạm ổn nhưng phần quan hệ bạn bè là không được. Vì Nguyễn Minh Thu có bố là địa chủ, còn bố Vũ Hải có một thời là lính Bảo Hoàng. Hai thằng ấy liên quan đến đế quốc phong kiến. Quan hệ thân thiết với người liên quan đến đế quốc phong kiến cũng là liên quan đến đế quốc phong kiến. Để được kết nạp, đồng chí phải khai bạn khác, mà bạn phải là Đoàn viên vì có như vậy bạn bè mới giúp nhau xác định lý tưởng, cùng nhau phấn đấu”.

Mình về đắn đo nghĩ mãi: Thu với Hải thân với mình nhất, hai thằng sẵn sàng nhường cơm sẻ áo với mình. Ngày ấy đói lắm, nhà mình lại nghèo… Nhà chúng nó cũng nghèo nhưng chúng nó thương mình, thỉnh thoảng lại dúi cho quyển vở, cái bút. Nhiều hôm nhịn đói cả buổi trưa ngồi ở trường đợi học buổi chiều, chúng nó bớt phần cơm gói lá chuối đem ra giục mình ăn…
Còn hai thằng kia đã là Đoàn viên kể cũng thân… nhưng không bằng Thu và Hải. Và làm như vậy là không phải với bạn. Mình nói điều này với Thu và Hải. Hai thằng bảo: “Đừng ghi tên chúng tao vào lý lịch. Ghi tên hai thằng Đoàn viên kia vào cũng được. Quan trọng đếch gì trên giấy tờ. Chúng mình cứ quý nhau là được."

Mình đã làm vậy, ghi tên hai bạn Đoàn viên kia vào mục bạn thân. Hy vọng đến 26/3 được kết nạp Đoàn.
Nhưng 26/3 vẫn không có tên trong danh sách kết nạp Đoàn.
Lại hỏi lý do. Lần này được trả lời: Lý lịch mình khai sai, vì trong lý lịch Đoàn viên của hai ông bạn Đoàn viên kia lại không ghi mình là bạn thân.
Hết hy vọng vào Đại Học!
Cuối năm học lớp 10- trước khi thi tốt nghiệp mình được gọi đi khám sức khỏe để nhập ngũ.
Trước hôm khám sức khỏe người ta chìa cho mình cái quyết định kết nạp Đoàn viên ghi ngày 19/5.
He …he…


(Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết)

.. Đọc thêm!

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

ĂN GÌ MÀ KHÔN THẾ?


Lâu không thấy lão “Đếch nói nữa không lại bảo là…” sang chơi. Nghĩ bụng có khi hắn giận mình. Lại nghĩ: làm sao mà giận. Có lẽ hắn giận thật, vì mình hay đưa chuyện của hắn lên blog. Vậy thì kệ, lão không sang cũng chả sao! Nhưng mà lại thấy nhơ nhớ.
Sáng nay thấy hắn đập cửa sớm. Vội ra mở cửa thì thấy cái mặt nhăn nhở:
- Này biết gì chưa?
Mình ngớ người: “Biết cái gì? Thế gian đầy chuyện…”
Hắn trách luôn:
- Chỉ được cái nước ngủ… Chả chịu theo dõi diễn biến thời sự sôi động ầm ầm…
Mình hốt hoảng:
- Làm sao? Đánh nhau ngoài biển à? Hay là động đất? Ở ta có thấy gì đâu!
Hắn cao giọng:
- Đúng là cái loại hiếu chiến! Không nghĩ được cái gì tốt đẹp à!
Vậy thì là chuyện bình thường! Bình thường thì chả nên quan tâm làm gì cho mệt. Kệ hắn nói gì thì nói.
Hắn hồ hởi khoe:
- Vịnh Hạ Long của ta được vào danh sách bảy kỳ quan thế giới mới rồi nhá. Đứng thứ hai rồi nhá. Tự hào chưa? Kinh chưa!
Thì đã đành! U- nét- cô công nhận hai lần bao nhiêu năm nay rồi cơ mà- Mình nghĩ vậy.
Như đoán được mình đang nghĩ gì. Hắn nói ngay:
- Nhưng mà đây là cuộc bầu chọn khác, được phát động toàn dân. Có người nhắn tới hàng triệu tin bầu chọn nhá… Cả đứa trẻ 5 tháng tuổi cũng bầu chọn nhá…
Mình ngớ người: “Bốc phét! 5 tháng tuổi vú mẹ hay vú hàng xóm cũng đếch phân biệt được… mà lại biết bầu chọn.” Nghĩ vậy nên mới hỏi lại:
- Thật không?
- Sao lại không thật! Báo đăng có hình ảnh con bé cháu ông gì gì đấy hai tay bấm máy bầu chọn hẳn hoi… tớ nói sai tớ chết đứ đừ không nhìn mặt bốn đứa con với tám đứa cháu!
Mình tin! Bởi vì thằng cha này chả bao giờ dám mang số lượng con cháu ra mà thề. Nhưng là chuyện lạ! Mà lại bày ra trước bàn dân thiên hạ. Vẩn vơ ngẫm ngợi: Chả nhẽ… chả nhẽ…
Hắn trầm ngâm:
- Kể cũng tài. Nứt mắt đã biết bấm điện thoại quốc tế có tới 11 chữ số một cách chính xác. Mà lại thêm dấu cộng đằng trước. Đây điện thoại của tôi đây, tôi đố ông biết cách tìm dấu cộng để mà nhắn tin quốc tế đấy. Sau đó lại còn phải bấm số… số gì nhỉ? 7712… phải rồi 7712… rồi phải đợi thanh kiu. Sao mà 5 tháng tuổi lại làm được nhỉ. Thần đồng… Thần đồng…
Rồi lại thấy hắn chép miệng thở dài:
- Mấy đứa nhà mình đến hai năm tuổi rồi mà đưa cho cái điện thoại thì coi như cục gạch. Vậy mà… Không biết con cháu các ông ấy được cho ăn cái gì? Cho ăn cái gì mà khôn thế!
- Hay là người ta cho ăn sữa thông minh… Mình gợi ý.
Hắn vỗ đùi:
- Phải ! Phải rồi! Chắc người ta cho ăn sữa En-sua Gâu(*)! Đúng! Đúng rồi!Ti vi vẫn quảng cáo như thế!

(*) được quảng cáo là loại sữa tăng cường thể lực và trí tuệ
... Đọc thêm!

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

SINH MẠNG CHÍNH TRỊ!


Ngày ấy bọn mình đóng quân tại thôn Bồng Lạng- xã Thanh Nghị huyện Thanh Liêm. Nơi ấy đất chè, bạt ngàn chè xanh: “Khôn uống chè Trại, dại uống chè Me, chồng bảo không nghe uống chè Bồng Lạng”. Bọn mình thường vặt búp chè xanh của dân đem về doanh trại nổi lửa sao, vò … để được thành chè mạn. Uống nước đầu thì ngon lắm nhưng từ nước thứ hai thì nhạt toẹt.
Bọn con gái là chiến sĩ nuôi quân cứ tối tối lại mò đến chỗ tiểu đội mình để gạ uống nước chè… rồi gạ mình hát cho nghe. Nói không phải khoe, ngày xưa mình cũng khơ khớ trai (Có ảnh chụp treo làm mẫu ở Hiệu ảnh) và có giọng hát nghe cũng được, oai hơn nữa đang là sinh viên, xếp vào loại có bằng cấp cao trong đơn vị… thành thử cũng được chị em ngưỡng mộ. Trông thấy mặt là các cô lại léo nhéo “Đồng chí anh”…
Điều ấy thì sau này mới biết chứ ngày ấy mới mười tám tuổi, ngu lắm! Thấy bọn con gái đến yêu sách này nọ thì ghét…vậy là tìm mọi cách để chọc các “đồng chí em”. Mình thường đặt những câu thơ đểu để tả các cô, ví như: “Cằm cô Luận, trán cô Binh/ tớ đem ghép lại thành hình Lê nin”- hay “Đùi Na, má Dánh, mông Đào/ lưng Vân lắp vào quỷ dữ chạy xa…” qua những cái mồm lính nghêu ngao, bọn chị nuôi tức lắm.Vậy là các “đồng chí em” rắp tâm trả thù.
Hôm ấy Tiểu đoàn tổ chức xem phim. Ác một nỗi mình phải gác từ 8 giờ tối đến 10 giờ. Không được đi xem nhưng mình háo hức lắm. Tranh thủ lúc chưa vào phiên, 7 giờ tối mình đã súng AK đeo sau lưng, có mặt ở sân bãi định bụng ngó một tý rồi về gác. Phim chưa chiếu nên bọn “đồng chí em” giời đánh thấy mình đến thì xúm lại quây lấy. Đứa bá vai đứa bá cổ huyên thuyên cười nói. Mình cố thoát khỏi lũ yêu tinh này nhưng không được. Vùng vẫy một lúc thì bọn chúng cũng lảng ra. Đếch vào nữa ông về, đi làm nhiệm vụ.

Nhưng đến khi nhìn đến súng thì mất mẹ cái băng đạn.
Chắc chắn chỉ mấy của giời đánh này lấy mất.
Lo vã mồ hôi hột. Bây giờ Chỉ huy mà báo động kiểm tra vũ khí thì bị tước quân tịch như chơi.
Đứng gác gần kho quân khí, thấy lão Tạo coi kho bồn chồn ra vào. Chắc lão này muốn đi xem phim nhưng vì coi kho nên đành nhịn. À… có cách rồi.
Mình đến gần bảo: Ông có biết chuyện gì không?
- Chuyện gì?
- Con Vân Gù lên báo cáo lão Phụ (Lão này là chính trị viên) bảo ông bờm xơm trêu nó- (mình bịa chuyện này vì thấy Tạo hay xớ rớ bên cạnh Vân Gù).
- Thật không? Nhưng nó báo cáo tao bờm xơm nó như thế nào?
- Nó báo cáo ông lấy lá dứa dại cào vào đùi nó. Rồi nó kể: ông còn bảo nghe tin em có cái giếng to lắm, trong lắm. Cho anh thả nhờ con cá. (Chuyện này thì có thật ở hôm học chính trị, lúc bấy giờ con Vân Gù còn trả lời giếng của em to thật đấy… đút được cả đầu ông vào). Nó còn kích đểu rằng đảng viên gì mà mất dạy! Lão Phụ tức lắm bảo phải kỉ luật khai trừ. Ông ấy cách chức coi kho bắt đi đánh nhau thì cầm chắc mất gáo! Đợt này thì toi…

Lão Tạo tái mặt:
- Bỏ mẹ rồi! Sinh mạng chính trị chứ đâu phải chuyện đùa…
Mình bảo:
- “Sinh mạng chính trị” là cái đếch gì. Chỉ được cái nói sĩ. Mất mạng còn quan trọng bằng mấy cái sinh mạng chính trị…
Tạo bảo:
- Lính thì sợ gì chết. Chúng nó chết đầy! Nhưng mà bị khai trừ Đảng thì nhục. Nó thông báo về địa phương thì bố mẹ anh em họ hàng chỉ còn nước cắm mặt xuống đất. Vậy tao phải làm gì?
Chà chà… bây giờ mình mới mở mắt hiểu tầm quan trọng của “sinh mạng chính trị.” Còn hơn cả cái chết! Kinh! Mình thủng thẳng:
- Thì bây giờ cắn rơm cắn cỏ mà lạy cái Vân Gù để nó nói lại với Chính trị viên chứ còn sao nữa.
- Mày biết nó bây giờ ở đâu?
- Nó đang ở bãi chiếu phim.
- Mày trông nhà cho tao một tí. Tao đi gặp con này.
Tạo hùng hục chạy ra sân bãi. Vậy là trúng kế của mình, chỉ cần với tay qua kẽ phên nhà kho là mình đã có cái băng đạn. Chùi dầu mỡ, lắp vào súng. Xong! Súng ống nghiêm chỉnh…
Độ mười lăm phút sau Tạo lại hùng hục về: “Tao gọi nó ra nó đếch chịu ra”.
- Thì ông đợi nó đi xem về rồi nói với nó. Thôi tôi đi gác!
Và mình chuồn.
Hết phiên gác thì bọn nữ anh nuôi cũng đi xem về. Mình dọa: “Đồng chí em” nào vừa lấy cái băng đạn của lão Tạo ở kho. Lão đang tìm các “đồng chí em” để hỏi tội. Lão ấy còn dọa báo cáo lên Chính trị viên. Đợt này thì “sinh mạng chính trị” các “đồng chí em” toi rồi, đi đứt rồi…

Cả bọn phát hoảng, Vân Gù cãi:
- Chúng “đồng chí em” có lấy băng đạn ở chỗ lão Tạo đâu…
Cô Dánh nhanh nhảu:
- Chúng “đồng chí em” chỉ lấy băng đạn của “đồng chí anh” chứ ai vào nhà kho làm gì.
Mình vớ được câu ấy:
- Thế là rõ rồi nhá! Muốn hẳn hoi thì giả ngay cho “đồng chí anh”. Nếu không “đồng chí anh” sẽ báo cáo Chính trị viên.
Bọn nó khiếp bị báo cáo nên đành trả lại mình cái băng đạn. Mình cũng không ngờ thử vác cái "Sinh mạng chính trị" ra dọa lại đạt hiệu quả ngoạn mục đến vậy.
Lại phải tìm cách trả vào kho lão Tạo cái băng đạn vừa lấy.
Rồi lão Tạo đến lạy van bọn Vân Gù tha tội. Bọn này ngớ người chả hiểu sự thể ra làm sao. Vỡ nhẽ thì cả đám bảo mình là “Đểu”

“Sinh mạng chính trị” hay phết! Từ đấy thỉnh thoảng đem dọa một phát chơi, khối thằng vãi đái!

(Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết)

... Đọc thêm!

Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

CỤ LÝ ƠI!... ƠI CỤ LÝ...! ( Kỳ cuối)

(Tiếp theo kỳ 3)
Hắn tập tễnh đứng lên rồi lò cò nhảy tới, vươn tay định sờ trán con. Thằng bé thấy bố đưa tay ra lại tưởng rằng bố nó chuẩn bị tặng thêm cho cái tát. Nó lùi lại. Do chỉ đứng bằng một chân nên hắn mất đà ngã chúi. Thằng con vì chưa hoàn hồn nên không dám đỡ bố đứng dậy. Vậy là cơn tức của hắn lại dâng lên. Hắn lồm cồm đứng dậy chộp lấy cái roi mây. Nhưng nghĩ thế nào, hắn lại ngồi xuống. Bố con nhà hắn tiếp tục cuộc đấu khẩu:
- Mày lùi lại gần đây! Nói tao nghe! Sai là sai thế nào?
- Sai là ở chỗ bắt chọn một đáp án đúng nhưng có tới ba đáp án đúng. Tại vì có hai thời Lý, cái thời Lý sau lại có hai tên nước với nhiều đời vua. Chúng con chọn cái tên đúng. Nhưng không đúng với đáp án.
- Đúng cả ba thì chọn cái nào cũng được chứ sao. Thế đáp án là gì?
- Đáp án là Đại Việt.
- Thế mày chọn cái gì?- hắn hất hàm hỏi.
Thằng con hắn đã bình tĩnh trở lại:
- Con chọn là Đại Cồ Việt.
À, bây giờ thì hắn nhớ ra. Đại Cồ Việt là tên đặt do ông vua ngày còn bé phất cờ lau tập trận, lại dám bắt trâu của chú ruột đem giết thịt khao bọn trẻ trâu rồi bỏ nhà đi dẹp loạn. Sở dĩ hắn nhớ được điều ấy bởi vì trong thâm tâm hắn coi ông ấy như là vị Tổ nghề giải phẫu đại gia súc của mình(!) Nhưng hắn nhớ ông ấy họ Đinh chứ đâu phải là họ Lý. Vậy ra thằng này mất dạy. Nó tưởng mình không biết. Mày định loè ông à… Một lần nữa thằng con lại oằn người lên đón cái roi phũ phàng của ông bố thông thái. Trừng phạt được thằng con lừa đảo một roi, tự nhiên hắn cảm thấy mãn nguyện về sự thông thái của mình. Đừng tưởng mày bịp được ông nhé! Phải truy tận cùng xem thằng này còn láo được nữa hay không. Hắn dồn: “Mày bảo Đại Cồ Việt là đúng, vậy thầy giáo dạy mày bảo sao?”.
Thằng con lùi ra xa, cảnh giác với cái roi trong tay của kẻ cầm quyền thông thái đang nhịp nhịp trên mặt bàn:
- Thầy giáo con bảo chọn Đại Cồ Việt cũng đúng. Vì thời Lý vẫn giữ tên ấy mãi mấy đời vua về sau mới đổi. Thầy con đã xuống Phòng đề nghị nhưng ở Phòng người ta bảo sách giáo khoa nói rõ ràng ghi ở trang 68.
- Thế mày đã xem lại chưa? Chưa à? Vào cầm sách ra đây! Mau!
Thằng bé lập cập vào nhà. Một lát sau nó rón rén bước ra tay cầm cuốn sách giáo khoa Ngữ Văn 8. Tay vẫn nhăm nhăm cái roi, hắn quát bắt mở trang 68. Thằng bé mở sách tìm trang. Nó chăm chú đọc. Và oà lên khóc. Khóc nức nở như chưa bao giờ được khóc. Những giọt nước mắt vừa như oan ức được cởi bỏ vừa như ngập đến tận cùng của sự ai oán thất vọng. Hắn giằng lấy cuốn sách, mở đúng cái trang thằng bé vừa xem thấy có dòng chữ:
“Đại Việt: Tên nước ta từ đời vua Lý Thánh Tông.”
Hắn gầm lên. “Đúng là Đại Việt từ đời vua Lý Thánh Tông. Lý Thánh Tông là…là… là Lý Công Uẩn(!). Sao thầy trò nhà mày dám bảo là Đại Cồ Việt. Loại ngu lại còn hay cãi chày, cãi cối.”
Thằng con hắn vừa khóc vừa nói trong tiếng nấc:

- Con không ngu… Lý Công Uẩn là Lý Thái Tổ, là vua đầu tiên của nhà Lý vẫn giữ tên nước là Đại Cồ Việt, đời vua con là Lý Thái Tông vẫn giữ nguyên tên ấy… Lý Thái Tổ là ông, Lý Thánh Tông là cháu. Mãi đến đời vua cháu mới đổi tên nước là Đại Việt. Con không sai…!
Cái roi trên tay hắn rơi xuống đất. Hắn nhìn ra cửa: Cảnh vật bên ngoài nhạt nhoà. Hắn tấp tểnh bước ra ngõ. Sao mình lại đánh con?... Nhưng tại ai? Tại ai? Hắn không thể trả lời. Câu hỏi “Tại ai?” cứ lơ lửng ở trong đầu cùng với ánh mắt bất mãn đến căm hờn và tiếng khóc oan ức thất vọng của thằng con ám ảnh hắn... Tại ai? Hay tại cái đầu bò?... Tất cả cứ rối tung trong đầu hắn.
Cái chân lại đau nhói. Mùi nước đái bò xộc lên mũi. Chết thật. Ngón chân bị thương mà giẫm phải nước đái bò là độc lắm. Không chữa kịp thì đến cụt chân chứ chả chơi. Phải băng rửa vết thương… Hắn lại quay vào nhà.
Vợ hắn đang ôm lấy thằng bé. Nó vẫn còn khóc.Vợ hắn cũng khóc. Người mẹ kéo quần con xuống. Những lằn roi ngang dọc trên mông, trên đùi thằng bé đang rớm máu. Người đàn bà gào lên:
- Sao mà ác thế! Cha tổ bố nhà chúng nó. Lẫn lộn lung tung. Lộn ổ lộn chuồng, bảo cháu là ông, ông là cháu. Để con tôi bị đánh oan. Ối giời cao đất dày ơi! Ối Cụ Lí ơi ời…! Cụ Lý ơi là Cụ Lý…!


(Ảnh mạng- Không liên quan đến bài viết)
Chú thích:
-Hai triều Lý: Lý Bí (Lý Nam Đế) đặt tên nước là Vạn Xuân
Lý Thái Tổ: (1009- 1026);Lý Thái Tông (1026-1054) tên nước vẫn là Đại Cồ Việt. Năm 1054 Lê Thánh Tông lên ngôi mới đổi tên nước là Đại Việt
.


... Đọc thêm!

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

CỤ LÝ ƠI!... ƠI CỤ LÝ...! (kỳ 3)

(tiếp theo kỳ 2)
Mỗi câu “Mất dạy này!” là một lần cái roi vụt xuống. Thằng bé oằn người, cuống quýt lấy tay đỡ. Nhưng nó không khóc. Mắt ráo hoảnh, môi mím lại. Và khi hắn ngừng tay vụt thì thằng bé đứng thẳng nói dõng dạc:
- Bố ứ biết thì thôi. Họ ra đáp án sai thật đấy!
- Nói cụ thể tao nghe xem nào?
Điện bỗng sáng oà lên. Hắn như không nhận ra đứa con của mình, vì khuôn mặt của nó bỗng lạ hẳn. Không còn những nét hồn nhiên thường ngày mỗi khi đi học về nó thường kể những chuyện vui, những điều hay mà nó học được ở trường. Bây giờ mặt nó đanh lại. Mắt thì sưng húp nhưng ráo hoảnh và ánh mắt lộ rõ vẻ bất mãn đến căm hờn. Hắn thấy ngại ánh mắt ấy.
- Thì mày nói cụ thể tao nghe.
Thằng bé nói liền một mạch:
- Đề bài cho nghị luận hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ…
Hắn ngồi xuống vỗ đùi:
- Thì đúng quá đi rồi! Chả thế mà tao có hút thuốc lá đâu. Tao chỉ hút thuốc lào! Thế mày làm như thế nào? Có kể chuyện ấy vào đó không? Không à? Vậy thì bị điểm kém là phải- Hắn vò đầu tiếc rẻ.
- Con cũng đã làm là hút thuốc lá có hại cho sức khoẻ. Nhưng người ta bảo rằng còn thiếu hai luận điểm nữa. Một luận điểm sành điệu tốn tiền, một luận điểm dẫn đến tệ nạn. Đúng như văn mẫu “Tác hại của tệ nạn xã hội” ở trong sách!…
Đến bây giờ thì hắn như lạc vào mê cung, hắn chả biết thế nào là luận điểm, luận điếc, vòng vo loanh quanh. Rõ rắc rối. Cái gì nhỉ: Sành điệu, tốn tiền. Cũng đúng chứ sao. Thế còn chúng nó làm thế nào để được điểm cao?
- Chúng nó làm nguyên xi văn mẫu.
- Thế sao mày không làm như chúng nó?
- Thầy giáo con dạy là phải phân tích đề. Xem kỹ phạm vi của vấn đề cần nghị luận. Con thấy phạm vi của đề này chỉ hạn chế nói về tác hại của thuốc lá đối với sức khoẻ thôi.
Thế này thì đến điên lên mất! Lại còn phạm vi với hạn chế…Chả hiểu ra sao. Vậy mà nó còn dám lý sự với mình. Không ngờ lại đẻ được thằng con lắm lí sự đến thế. Kiểu này ông cho mày ở nhà chăn bò cho mày hết lý sự. Trong khi thằng con ra sức giải thích:
- Con ví dụ thế này: con bò cái nhà ta đẻ được ba con…
Hắn ngắt lời:
- Ngu! Bò chỉ đẻ mỗi lứa một con!
- Ấy là ví dụ thế. Thôi cũng được. Ba lứa ba con. Một con là Sức khoẻ. Một con là Sành điệu. Một con là Tệ nạn. Sáng ngày mai bố bảo người ta giết con Sức khoẻ. Thế thì họ chỉ dám giết con Sức khoẻ thôi phải không nào?
- Dĩ nhiên rồi! Chả nhẽ nó giết cả hai con kia. Có mà tao đập cho bỏ mẹ! Nhưng mà… văn là văn, giết bò là giết bò. Đừng có mà bắt nạt tao. Liệu hồn đấy. Không có lối đâu cứ cãi lại bố chan chát.
Nói như vậy nhưng trong bụng hắn cũng khen thằng con hắn thông minh. Chả biết có thật vậy không, hay thằng này lại nói láo để tránh đòn. Hắn vớt vát hỏi thêm câu nữa: “Chỉ có vậy thôi à. Vậy thì làm sao lại bị điểm kém được?” Tưởng rằng thằng con đã im. Ai ngờ nó còn kể tiếp:
- Còn một câu hỏi trắc nghiệm nữa cũng sai. Đề bài: Tên nước ta ở thời Lý là gì? Cho bốn đáp án: Việt Nam, Vạn Xuân, Đại Cồ Việt, Đại Việt. Chọn lấy một.
- Thế mày bị điểm kém cả môn Sử à?- Hắn vung roi lên- Giời ơi là giời! Mày bán bêu cái mặt tao rồi.
- Không phải Sử. Câu đấy vẫn trong đề thi Văn.


Lại ngạc nhiên. Câu hỏi Sử rõ ràng. Cái ấy thì ai chả biết. Hoạ có thằng ngu mới không biết. Nhưng nó nói là không phải Sử. Lẫn lộn hết. Hay thằng này học nhiều quá đâm ra tâm thần ngộ chữ. Thế thì mất… tương lai con em chúng ta rồi. Hay tại mình sát sinh nhiều quá. Giết lắm bò quá để bây giờ nó oán. Con cắn rơm cắn cỏ cầu xin các bề trên tha tội! Chẳng qua cũng vì cái kế sinh nhai. Con mà được học hành tử tế như người ta thì bây giờ chả đến nỗi khốn nạn thế này. Vất vả suốt ngày suốt đêm để kiếm vài đồng cho con ăn học. Để chúng không phải cái kiếp đói khát thất học như con ngày xưa. Được thằng con thông minh chăm chỉ, đã lấy làm mừng. Ai ngờ… Hay là nó ốm nên nói mê nói sảng?

(Còn nữa, kỳ sau đăng tiếp)
Ảnh mạng, không liên quan đến bài viết.

... Đọc thêm!